Chào mừng quý vị đến với website của ...

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

Thơ

ĐI MÔ CỤNG RỨA Em còn nhớ như in những ngay đầu Theo chưn anh về mần du Hà Tịnh Tiếng Nhật, tiếng Anh em cùng biết dịch Răng tiếng quê mình khó học rứa anh ơi! Đi ra đàng cụng chào hỏi,ngỏ lời Mà mồm mép cứ suốt ngay há hốc Chị hàng xóm nói mua dầu "vo trốc" Dì nhà bên kể chuyện "bít cỏ tru". Em vận tròn bổn phận của con du Chỉ có cấy là tiếng quê chưa sọi Cứ ra đàng nghe chuyện ngài...

Bài văn ứng xử trước nỗi đau

" Bài văn ứng xử trước nỗi đau khiến giáo viên phải học hỏi " Đề bài như sau: Câu chuyện 1: Một cô gái đến tìm một nhà sư, cô hỏi: - Thưa thầy, con muốn buông một vài thứ mà không thể, con mệt mỏi quá. Nhà sư đưa cho cô gái 1 cốc nước và bảo cô cầm, đoạn ông liên tục rót nước sôi nóng vào cốc, nước chảy tràn ra cả tay, làm cô bị phỏng, cô buông tay làm vỡ cốc. Lúc này nhà sư từ...

Viết về người thắp lửa tâm hồn - Bài viết hay nên đọc

“Những ngày mùa hạ rả rích, khi ôm sách và lắng nghe vài giai điệu phát ra từ cái radio cũ mèm, tự dưng tôi nghe thấy mấy lời da diết vang lên: “Người thầy… vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa/Từng ngày, giọt mồ hôi rơi nhòe trang giấy…”. Tiếng Cẩm Ly tha thiết, chiều mùa hạ như đang rơi xuống, vỡ tan và xoáy vào lòng những kí ức tươi đẹp. Đột nhiên, có cảm giác như đang lạc vào một thế giới nào đó, một thế giới...

Bài văn ứng xử trước nỗi đau khiến giáo viên phải học hỏi

Đề bài như sau: Câu chuyện 1: Một cô gái đến tìm một nhà sư, cô hỏi: - Thưa thầy, con muốn buông một vài thứ mà không thể, con mệt mỏi quá. Nhà sư đưa cho cô gái 1 cốc nước và bảo cô cầm, đoạn ông liên tục rót nước sôi nóng vào cốc, nước chảy tràn ra cả tay, làm cô bị phỏng, cô buông tay làm vỡ cốc. Lúc này nhà sư từ tốn hỏi: - Đau rồi tự khắc sẽ buông! Vấn đề là, tại...

Bài viết đạt giải nhất cuộc thi viết thư UPU quốc tế 2016

Thiên đàng, ngày 1/1/2016. Xin gửi lời chào tới anh bạn tương lai của tôi! Thứ trưởng Bộ TT&TT Nguyễn Minh Hồng, Trưởng Ban Tổ chức cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 45 tại Việt Nam trao giải Nhất cho em Nguyễn Thu Trang, tác giả bức thư gây xúc động lòng người và có tính thời sự quốc tế cao. Vậy là đã gần bốn tháng kể từ ngày tôi rời xa dương thế. Có lẽ sự từ giã trần thế quá sớm khiến tôi trưởng...

Lão Hạc - nỗi trăn trở cuối cùng của một kiếp người

Đọc truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao, ta bùi ngùi thương cảm cho kiếp sống bèo bọt nổi lên trên mặt bể hiện tượng, rồi bị đánh chìm trong quên lãng nghìn đời. Không ! Cái chết của Lão Hạc dù kết thảm bi thảm như thế nào, lão vẫn giữ lại cho chúng ta bức thông điệp về nỗi trăn trở của một con người trong niềm đau nhân cách. Ta không đưa Lão Hạc đến tận huyệt mồ quên lãng, nhưng vẫn thấy sâu thẳm huyệt...

Trong lòng mẹ - Bài ca về tình mẫu tử

" TRONG LÒNG MẸ – BÀI CA TÌNH MẪU TỬ " " " "Cổ tích là chuyện con người Mẹ là cổ tích suốt đời theo con” Phải chăng tình mẫu tử là cái cổ tích thần tiên kỳ diệu, là cái thế giới đẹp đẽ nhất trong tâm hồn mỗi con người. Mẹ đã mang đến cho con tình thương da diết. Mẹ đã trao cho con trái tim hy vọng, trao cho con hơi thở nồng ấm, ru mỗi đời con khôn lớn. Và nhà văn Nguyên Hồng cũng đã...

Thơ hay không thể không đọc

Cúc ơi Tiểu đội đã xếp một hàng ngang Cúc ơi em ở đâu không về tập hợp? Chín bạn đã quây quần đủ hết Nhỏ-Xuân-Hà-Hường-Hợi-Rạng-Xuân- Xanh A trưởng Võ Thị Tần điểm danh Chỉ thiếu mình em (Chín bỏ làm mười răng được!) Bọn anh đã bới tìm vết cuốc Đất sâu bao nhiêu bọn anh không cần Chỉ sợ em đau nên nhát cuốc chùng Cúc ơi! Em ở đâu? đất nâu lạnh lắm Da em xanh ...

Thơ hay

Tiếng nghệ Cái gầu thì bảo cái đài Ra sân thì bảo ra ngoài cái cươi Chộ tức là thấy mình ơi Trụng là nhúng đấy đừng cười nghe em Thích chi thì bảo là sèm Nghe ai bảo đọi thì mang bát vào Cá quả lại gọi cá tràu Vo troốc là bảo gội đầu đấy em… Nghe em giọng Bắc êm êm Bà con hàng xóm đến xem chật nhà Răng chưa sang nhởi nhà choa Bà o đã nhốt con ga trong truồng Em cười bối rối mà thương Thương em...